Gia đình là điều tuyệt vời nhất

  -  

Ông ngoại đánh tên dì, đứa phụ nữ út ít ít sau cuối của ông là Niệm, hoài niệm, nlỗi quyến luyến, dính dấp chút lưu niệm rất đẹp, rất đẹp đến lóng lánh cuối đời.

Bạn đang xem: Gia đình là điều tuyệt vời nhất

***

Dì là đàn bà của bà nước ngoài bố. Bà ngoại cha là đào non hát bội nổi tiếng một thời của thức giấc lị. Lúc bà nước ngoài ba vứt Sảnh khấu về làm vợ lẽ mang lại ông ngoại, ông sẽ kế bên 60 tuổi, bà nước ngoài bố vừa bởi tuổi của mẹ con cháu.

Người ta nói đời đào hát vốn long đong, lận đận tự bên trên sân khấu, 1 mình đã sắm mấy vai tuồng khóc cười cợt lẫn lộn, long đong cho đến Việc đẻ bé, trường đoản cú vào bụng bà bầu vẫn với những điều tiếng. Người ta nói dì chưa phải là bé ruột của ông nước ngoài, tín đồ ta nói dì là tình yêu nthêm ngủi của anh ấy kxay chánh với cô đào non trẻ. Có người còn nói dì đích thị là đàn bà ruột của ông thai gánh hát, chỉ vì bà xã vượt tị nhưng mà ông bạn thân là nước ngoài đề nghị gánh vác nhơn nghĩa giữa đường.

Mặc đều ầm ĩ xốn xang thức giấc lỵ, đầu năm mới dì cũng Thành lập và hoạt động trong khoảng tay của bà nước ngoài, bác sỹ chỉ cứu được dì, bà nước ngoài tía sức vóc đào hát mình hạc xương mai, ko ksi mê nổi một lần đi hải dương. Cuối năm bà mẹ sinh ra con cháu, dì được đưa tự mút sữa nước cháo gạo loãng pha sữa trườn qua bú sữa chị. Tình yêu tmùi hương của chị em như loại sữa chia sẻ hồ hết cho dì và cháu, ko phân biệt đâu là nhỏ và đâu là đứa em cùng phụ vương, khác chị em. Ngày đó, cháu ko ghi nhớ, tuy nhiên nhưng mà dì nói dì lưu giữ, khi mỗi đứa nhằn một bên đầu vú, nhì làn môi hồng chùn chụt mút sữa, bàn tay bé nhỏ nhỏ, chưa gì đã rõ 5 ngón lâu năm không lớn của dì lần mò thay riết rước bàn tay nhnạp năng lượng nheo của con cháu.

Cái núm tay lâu năm sát hết đời fan.

*

Dì sinh đầu năm, cháu sinch cuối năm.

Bà ngoại nói hoài tên dì là Niệm, hoài niệm, tưởng niệm, nlỗi để dì hãy nhớ là 1 thời cay đắng, nhức tmùi hương.

Nhưng dì không lúc nào muốn lưu giữ mình là nhỏ của một đào hát.

Dì lặng lẽ bỏ học tập ngày thứ nhất ở ngôi trường làng mạc. Đêm mang đến lnạp năng lượng lộn trong loại mùng đôi, dì rỉ tai với cháu:

- Đợi con cháu mau phệ lên đến lớp thông thường với dì. Tụi nó ko đùa cùng với dì, nói dì là con gái đào hát.

- Đào hát thì sao chứ? Cháu đã mang đến tụi nó biết tay!

Vậy kia, thuộc bú một mẫu sữa bà bầu nhưng lại tính cháu ngược ngạo, bắt đầu có mặt mẫu trán vẫn dô, nhì con mắt đã sáng sủa quắc, chưa kịp khóc sẽ cười cợt. Ông ngoại tạ thế mau chóng, không có bất kì ai viết tên đến cháu, hàng tá Công Tằng Tôn Nữ trong công ty đã quen được ông ngoại đặt tên theo cội chữ Hán sang trọng cả. Chỉ còn một mình con cháu lạc loại. Bà điện thoại tư vấn cháu, con Nặc nô, bố mẹ kêu Nhiên, "tự nhiên và thoải mái nhỏng nhiên", thân phụ phân tích và lý giải.

Cháu nằng nặc đòi tới trường nhanh chóng rộng tuổi. Ngày thứ nhất vào trường, giờ ra chơi, cháu trèo lên lên bàn giáo viên, trộm cây thước bảng kháng nạnh ngang hông, quần vo tròn tới gối, lầm lì:

- Đứa như thế nào còn dám nói phụ nữ đào hát, ước ao giống cây thước dùng để kẻ này hôn?

Cháu mắm môi quật cây thước bảng vào tường. Cây thước vỡ vạc nhị. Mông con cháu lằn ngang lằn dọc về tối kia, mông dì cũng hứng oan vài mặt đường cơ hội llấn vào xin cho cháu. Nhưng mà tụi con nít sợ thiệt, không hề ai dám Điện thoại tư vấn dì là con gái đào hát. Có cũng chỉ lấm lét Điện thoại tư vấn sau sườn lưng.

Qua được 1 năm, bà nước ngoài cung cấp hết ruộng khu đất, dắt cả gia đình vào Sài gòn sống nhằm bí quyết xa thức giấc lỵ ầm ĩ, nói không dòng giờ đồng hồ đàn bà đào hát cho dì. Lúc xe cộ đò lăn bánh rồi bụi mù mịt ttránh, không hề thấy chiêu tập bà ngoại tía đào hát nằm trên đồi cao một mình. Lúc đó dì bắt đầu nhảy khóc.

Cháu nuốm chặt tay dì. Cái nuốm tay tạm biệt tuổi thơ.

...

Sinh thuộc năm nhưng dì với con cháu khác nhau nlỗi mặt trời, phương diện trăng.

Mặt dì sáng sủa như trăng rằm, hai mắt Đen dài, ướt rượt giỏi quan sát xuống, tóc thề để thẳng chnóng eo sườn lưng.

Cháu giảm tóc búp bê lớt phớt cho gáy, đôi mắt khổng lồ tròn hơi xếch, con gái không nói đã nghe giờ đồng hồ cười, chưa kịp đi đang dợm chân chạy.

Dì tay mượt mỏng manh, nhỏ bé White, hoa tay tròn vành vạnh bên trên mười đầu ngón tay, tự nhỏ bé đã khéo léo chuyện nhà bếp núc vá may, con gái công gia chánh.

Cháu quần xắn tới đầu gối, áo cột chéo cánh nhì vạt sát vào nhau, cả ngày tắt mắt đầu bên trên thôn dưới, không tồn tại trò nghịch giặc nào mà không tồn tại giờ đồng hồ cháu reo hò.

Dì mười ba tuổi vẫn nuốm bà bầu quán xuyến mọi chuyện vào nhà. Cháu mười tía tuổi còn phải ở xấp trên phản ăn chổi lông con gà lằn sườn lưng lấm mông, trận làm sao dì cũng nhào vào rứa cho cháu mấy roi hữu nghị.

Dì chưa từng phát âm một quyển tiểu tngày tiết, cũng không dám rờ đến truyện Kiều. Mỗi lần gia đình rủ nhau í ới ngồi coi vsinh hoạt cải lương new như thế nào kia, dì cắn đầu gặm cổ, cơ hội thì đan, khi thì thêu, nhì bờ vai ao ước bắt chéo vào nhau thiệt tội. Mười đầu ngón tay, mũi kim loạch choạng đâm nát lỗ địa điểm...

Năm mười ba tuổi, một tối, nằm úp sấp phương diện vào lưng con cháu, dì thốt nhiên thnghỉ ngơi dài:

- Tưởng vứt tỉnh lị cơ mà đi, rồi vẫn quên chiếc tiếng con gái đào hát...

- Đứa nào lại chọc tập dì đàn bà đào hát? - cháu cù ngrạng rỡ lại, cắn môi vào tối.

- Không đứa làm sao, nhưng vào đôi mắt hầu như tín đồ, vào đầu, bên trên từng cây cột đơn vị, trong không gian, đâu đâu cũng vang vang nghe rõ mồn một: "con gái đào hát"...

- Dì chỉ tưởng tượng là tài!

- Lúc như thế nào dì cũng nghe, cẩn trọng, nom dòm bạn ta biết bản thân là nhỏ gài đào hát. Phải xuất sắc nhà bếp núc, không lành bệnh fan ta nói phụ nữ đào hát chẳng biết có tác dụng nên ăn gì. Phải đoan trang nói cười cợt, kẻo rồi tín đồ ta chửi phụ nữ đào hát lẳng lơ. Cnóng không đọc truyện diễm tình, nghe cải lương mùi mẫn, núm làm sao rồi phụ nữ đào hát cũng lâm vào cảnh phận xướng ca vô loài... dì ấm ức khóc.

- Đào hát thì sao chứ? Đào hát cũng năm bảy con đường đào hát. Coi tề đào hát hiện thời có fan, tất cả fan ngưỡng mộ, tạo nên sự tiền rần rần! Lên xe cộ xuống ngựa, nói ra 1 câu là đăng lên báo một câu, tăm tiếng nhỏng cồn!

Dì lật đật quay fan con cháu lại, bịt mồm cháu bằng mười đầu ngón tay thơm phảng phất mùi vỏ chanh:

- Cháu nói bậy bạ, đừng để má xuất xắc chị Hai nghe mà bị ăn uống đòn.

Xem thêm: Học Tiếng Anh Trực Tuyến Với Giáo Viên Nước Ngoài Tại Antoree Là Gì

Cháu ngồi bật dậy trong mùng:

- Hát mang đến con cháu nghe 1 câu thôi, con cháu thề ko nói mang đến ai nghe.

Dì cũng ngồi bật dậy, nhì mắt lóng lánh:

- Thiệt nghe, một câu thôi nghe.

"Sao bội nghĩa lật mặt tủ pmặt hàng,

vi Tiết lang năm mon lệ tràn,

phục Ứng Luông tá trợ Đường hoàng,

nam nhi gieo rắc khinch hoàng hờn ghen tuông.

Nghĩa bà xã chồng nhưng hành vi bất nhân."

- Điệu này là điệu Văn uống thiên tường, trích tuồng Phàn Lê Huê bị chàng Tiết ĐInh san ruồng rẫy - dì run run lý giải thêm.

Cháu ôm ngang bụng dì thầm thì

- Ttránh, dì hát hay còn rộng đào chánh nữa. Dì hát thêm vào cho cháu nghe đi. Năn nỉ dì mà!

- Thiệt hông? - dì run run giọng sung sướng- đặc điểm này dì nghe lén thôi mà lại thuộc nằm lòng. Còn câu này nữa nè

..."Từ lúc thành hôn lệ thắm tuôn rơí đoạn ngôi trường từng lời,

mặt hàng gian lìa xa muôn thủơ chia tay dulặng tình nồng thắm,

lời bên trên sư Mẫu, tình hòa duyên ổn tròn tiền khiên, chỉ mong qua bao nghiệt cay."

Cháu ngủ thiếp đáp đi rồi mà tối đó dì thức White.

***

Năm 18 tuổi, cháu nườm nượp chuẩn bị lựa chọn ngôi trường thi đại học, ước muốn 1, hoài vọng 2, Kinc tế, Ngân mặt hàng, Ngoại tmùi hương xoay mòng mòng suốt ngày tất tưởi cháu nói. Dì lặng im ngồi đờ đẫn xuyên suốt bữa tiệc yên lặng. Bà ngoại hắng giọng:

- Sao ko thấy nhỏ Niệm hắn sẵn sàng chọn ngôi trường. Tướng con nhu mì êm ả dịu dàng, tao thấy phù hợp với trường Sư Phạm. Làm thầy giáo dể đem ông xã và lại dễ dàng nuôi bé.

- Làm cô giáo nhàn nhã cả đời, nhưng fan ta ai ai cũng nể, cũng tmùi hương - má lật đật cấp dưỡng.

- Con ước ao thi vào ngôi trường Nghệ thuật Sân khấu - Dì run giọng, nói thật khẽ, khía cạnh white bệch không thể chút huyết.

Các bạn chết trân. Cháu buông tay đánh vỡ mẫu chén vẻ bên ngoài sđọng tàu khựa. Mẹ trngơi nghỉ ngay lập tức đầu đũa quất vào ngón tay của con cháu, vừa quất vừa rkhông nhiều lên nlỗi khóc:

- Con gái con đứa, hư thân, mất nết. Dạy hết hơi nhưng mà mi bệnh làm sao tật nấy ko chừa!

Dì bật khóc. Chỉ gồm con cháu ngồi căng mắt, bậm môi, trơ trơ không hề khóc.

...

Tháng sau bao gồm bạn mang lại coi mắt dì. Các bạn rộn ràng tấp nập tự sáng sủa, bà bầu chồng tương lai người Bắc, răng Black sin sít, tóc quấn khnạp năng lượng nhung cũng Black mượt, môi nhai trầu đỏ lằn con đường cắn chỉ, mắt Khi cười cợt vẫn sắc giá buốt. Nghe nói người mẹ ck bao gồm năm anh nam nhi, anh nào thì cũng là người kinh doanh thành đạt, bên dưới quê ruộng đất thẳng thừng cò bay, trên này cũng đều có dăm loại công ty cho mướn, dăm mảnh đất nông nghiệp & trồng trọt xây xưởng cho mướn, dì băn khoăn vẫn gả về mang lại anh làm sao.

Dì rón nhón nhén bưng ktốt nước tsoát ra đặt trước phương diện chị em chồng, tóc nhiều năm buông thẳng, áo bố bố chkhông nhiều eo color cỏ úa, đôi mắt nín yên, nhìn xuống, nlỗi nhỏ tằm đang ngủ. Mẹ ck làn lạt cười:

- Đàn bà thắt lòng lưng ong, tướng mạo này vừa khéo chìu ông xã, vừa khéo nuôi con. Tôi sợ hãi nhất là rước về mấy cô sống lưng cong, eo cong, uốn nắn, uốn lượn mình xà, trong đơn vị sợ hãi bên, ra phía bên ngoài sợ hãi nước.

Cháu ngồi trước thềm câng câng mặt:

- Có mấy bạn trung ương xà, chđọng ai nhưng mà bản thân xà!

Từ ngày kia, chàng trai ck sau này bắt đầu tới lui liên tục. Tóc liên tục trơn mướt sứt gel, áo chemise tiếp tục trực tiếp thớm đóng góp vỏ hộp vào quần tây ủi li bén ngót, giầy tây liên tiếp mang trực tiếp vào phòng tiếp khách, đầu gối liên tiếp rung lắc tấn công nhịp nlỗi vẫn ngồi trong cửa hàng bar, phần đông mẩu chuyện tiếp tục xoay quanh mẫu vũ trụ nhỏ nhỏng loại nhũn nhặn của anh ấy ông chồng với thị phần bệnh khoán thù lúc xanh cơ hội đỏ. Anh ta hành nghề môi giới bệnh khoán thù mà lại được phát âm kiêu ngạo, đõm dáng vẻ bằng đầu lưởi tiến công cong tận vòm họng để rung hết csinh hoạt nhả ra một chữ:

- Broker! Stoông chồng broker!

Và dì liên tục ngồi chịu đựng, ánh mắt xuống, hai bờ vai trĩu xuống form thêu chữ thập chịu đựng đựng, bàn tay xanh tươi xỏ chỉ dừng lại sinh sống mãi nhỏ chim tình nhân câu xếp cánh méo mó cùng bề mặt lụa.

Bà ngoại rời khỏi lấn sân vào, thủng thỉnh:

- Nhà bạn ta nhiều, rước về rồi tha hồ nước mưa không cho tới phương diện, nắng không tới đầu. Ngồi miễn giảm thuê khu đất cũng đầy đủ hân hoan.

Mẹ thsống dài:

- Con trai bên người ta gia giáo, ngoan ngoãn, tuyệt nhất tốt nhất nghe lời bà mẹ. Mà bọn ông nghe lời mẹ là thương thơm vợ.

Một chiều cuối tuần, cháu ngăn anh ông chồng tương lai ngay đầu ngõ:

- Dượng út ít, chsinh sống con cháu đi học thêm.

Cháu khía cạnh áo lụa nhị dây, phơ phất bay rứa ý khoe trọn tnóng lưng bóng mịn với loại gáy White nsát. Môi quẹt chút son hồng nũng nịu thiết yếu phủ nhận. Ông dượng ngẩn tín đồ ra một chút, chỉ một chút thôi, rồi quay xe lập tức xuống đường, run giọng:

- Đi mau kẻo fan ta thấy.

Cháu phì cười cợt, thót lên ở trên yên ổn, ôm ngay vòng eo thon dượng tương lai chặt cứng, kề môi gần cạnh tai thì thào:

- Chạy nhanh hao lên dượng, cháu say đắm tốc độ.

Dượng tương lai rùng bản thân, tay lái chợt lảo đảo. Xe chạy một thời gian, con cháu áp tín đồ vào liền kề dượng, giọng trong veo như chim:

- Hôm nay nghỉ học tập nhưng mà con cháu quên. Hay mình đi ăn kem. Cháu thèm kem 31 mùi.

Dượng tương lai nhũn bạn chỉ còn biết lắc giỏi gật, với đáp lại là một chiếc gật hầu như ngay nhanh chóng. Rời tiệm kem, con cháu thnai lưng lưỡi liếm cặp môi đỏ chót, nghẹo nguồn vào gần kề vai dượng nằn nì:

- Có phim new hay lắm, dượng chsinh sống...em đi coi. Tại bên mấy bà già khăng khăng quán triệt coi, bạn ta lớn 18 tuổi tuổi rồi mà còn làm nhỏng trẻ con.

Dượng cứng tín đồ, khía cạnh đỏ rần, chắc là cố kỉnh suy xét thẳng thớm trong một nháng. Cháu kề khía cạnh gần kề lại hơi thlàm việc ngọt nlỗi kẹo:

- Một lần này thôi nhưng mà ... anh! Mai kiểu mốt có dịp được tự do thoải mái như vọc nữa đâu mà!

Rạp phlặng đông nghẹt bạn ngày mở bán khai trương phim kinh điển bắt đầu, cháu tỉnh bơ mỉm cười nói với đứa em chúng ta thân quen bán sinh sống chống vé, nhị tay quàng ngang eo ông dượng tương lai. Vào rạp hát, vào láng đêm, bàn tay dượng tương lai đó đã run rẩy vòng qua vai cùng tương đối thsống rét hôi hổi phả vào tóc mai nhồn nhột:

- Rạp giá buốt quá, ngồi gần mang lại nóng.

Cháu đứng phắt dậy, phì cười:

- Cháu hết mong coi phyên rồi, bản thân về đi!

Xe vừa xịch xuống trước ô cửa, ngoài hàng rào hoa bìm tím, đã lố nhố bạn đứng ngong ngóng. Một chiếc tát tai đột ngột làm cháu khụy fan choáng váng. Tiếng người mẹ gào lên:

- Ai mang đến ngươi có tác dụng chuyện đổ đốn?

Anh dượng tương lai đứng bị tiêu diệt trân, ko thốt nổi một lời, tuy vậy lưỡi đang uốn nắn cong gần kề vòm họng. Bà ngoại còn bình tĩnh:

- Anh đi về đi. Từ nay đơn vị này không tiếp anh nữa.

Dì đứng lẫn sau đám lá bìm bìm mờ tối, mặt cúi người xuống không rõ khóc tốt cười cợt.

Cháu vẫn câng câng mặt ko một giọt nước mắt đi thẳng liền mạch vào phòng để ngủ. Cả tối vẫn còn nghe giờ bà bầu khóc nhè, thở than, giờ đồng hồ bà nước ngoài trầm trầm rỉ tai can gián.

Nửa tối, một vòng tay nữ tính quàng qua bụng cháu, cháu đơ mình tỉnh dậy, vầng trăng mười sáu lên cao ngang giữa ttránh, ánh nắng vào trẻo nhỏng sau cơn mưa. Cháu sục sịc khóc, tức tưởi:

- Cháu không tồn tại làm cái gi không đúng không còn. Dì tin cháu không?

Dì khúc khích cười cợt, tiếng cười cợt trong veo hơn trăng:

- Dì cảm ơn con cháu.

Xem thêm: Làm Sao Để Sống Hạnh Phúc - 9 Nguyên Tắc Để Sống Hạnh Phúc

Và vòng ôm chặt rộng, thoang thoảng mùi thơm ckhô nóng dìu dịu:

- Dì đang nộp solo vào trường rồi. Bài diễn thi của dì được vỗ tay và thầy cô khen vượt trời. Tiếc không có con cháu đi coi. Dì được lựa chọn vào khoa Đạo diễn rồi.

Cháu cắm vào vai dì, cười cợt thành tiếng:

- Vậy nhưng không nói ngay lập tức cho con cháu mừng. Dì hát đi, hát cho cháu nghe. Cái đoạn gì mà lại Trường tương tứ của tuồng Tô Ánh Nguyệt đó!

Dì ngồi lên, vuốt lại mái đầu, ngửa đầu nhìn vầng trăng, khuôn khía cạnh ngời ngợi giữa một giòng color sữa rã loang loáng: